Chương 2

– Anh ơi cho em hỏi có phải chỗ mình tuyển thư kí không ạ, em xin lỗi em vừa tan học là em chạy thẳng đến ngay, hy vọng là còn kịp… em… – Cô bé nói trong hơi thở hổn hển gấp gáp, hẳn em đã đến đây rất vội vã.

– Được rồi! – tôi gạt tay ra hiệu em ngừng lại, hoàn toàn đã bị thuyết phục bởi giọng Đắc Lắc êm dịu quê mình – Từ mai em hãy đến làm, sáng bắt đầu từ 8h đến 11h, chiều 2h đến 5h! Trước mắt là thế, sẽ sắp xếp lại nếu em có lịch học!

Em mừng như sắp khóc, lí nhí nói gì đấy không nghe rõ, tôi ra hiệu em ngồi xuống tràng kỉ, rót một li nước mát cho em, em uống xong, trở nên tươi tỉnh hẳn, trả lời những câu hỏi của tôi rất rõ ràng dứt khoát. Em cùng quê tôi, năm nay 20 tuổi, là sinh viên năm 3 trường kinh tế, nhưng dạo này vì kinh tế gia đình gặp nhiều khó khăn nên em có ý định bỏ học đi làm, nay được tôi nhận, em quyết định bỏ học luôn.

Tôi bỗng thấy có lỗi vì cái ý tưởng tuyển thư kí nhảm nhí của mình khi biết em đặt nhiều hy vọng như vậy, bèn thuyết phục em hãy bảo lưu kết quả sau này có điều kiện hãy đi học lại, em vâng lời, rồi lặng im mân mê tà áo. Nhìn em một lúc lâu, tôi hài lòng đứng dậy mời em đi ăn cơm tiện thể bàn về công việc.

Em bẽn lẽn ăn từng muỗng nhỏ, nhẹ nhàng, chỉ dám len lén nhìn tôi, đôi bàn tay trắng muốt của em làm tôi không rời mắt. Em thật đẹp, tôi có thể thấy khuôn ngực đầy đặn của em trong chiếc sơ mi trắng, hay cặp đùi thẳng tắp, bờ mông tròn đầy quyến rũ trong chiếc quần tây. Tôi bỗng thấy mình may mắn quá, em như một viên ngọc quý giữa bãi sỏi đá, nhất định phải giữ lấy. Chúng tôi nói chuyện, trao đổi hồi lâu cho đến khi tôi nghĩ mình đã tạo được ấn tượng tốt với em, rồi ra về, dẫn em vào một shop lớn, mua cho em 2 bộ váy công sở bảo đây là quà tặng của công ty, em vui lắm, cười tít mắt đáng yêu quá làm tôi chỉ muốn ôm chầm lấy mà cắn mà mút cái đôi môi căng mọng, nhưng tôi luôn dằn lòng tự nhủ với mình phải tỏ ra đứng đắn, nghiêm túc. Chín giờ đêm, tôi chở em đến khu trọ của em cách văn phòng khoảng 3km, dặn dò em vài câu rồi quay về, thao thức mãi không ngủ được, tưởng tượng ra viễn cảnh tôi sẽ được yêu, được ôm, được hôn em, và cả được làm em co giật vì lên đỉnh nữa, cảm thấy mình như trẻ lại, cũng có cảm giác muốn được yêu thương mà tôi nghĩ những xúc cảm ấy của mình đã chết từ lâu, cứ thế, thao thức mãi đến khi trời sáng.

Những ngày đầu với tôi thật vui, có em không khí căn phòng như trở nên tươi mới. Em mua hoa hàng ngày cắm vào lọ giữa bàn, buộc lại cái mớ rèm che mà tôi thả lộn xộn, mua đồ ăn sáng cho tôi, pha trà, quét dọn, tỉ mỉ và chăm chỉ. Tôi cũng bày đặt tỏ ra nghiêm túc, lúi húi làm những thứ với vẩn nhưng giả vờ quan trọng trên máy tính, thi thoảng nhờ em đánh văn bản, làm excel những thứ tôi tự nghĩ ra, để em còn tin công việc thư kí là có thật. Em rất giỏi, làm gì cũng được, nhanh nhẹn hoạt bát làm tôi rất hài lòng. Tôi muốn tìm hiểu về em nhiều hơn nhưng em lại rất kiệm lời và tôi cũng ngại hỏi. Dò facebook theo số điện thoại của em nhưng chỉ thấy vài tấm ảnh em thời cấp 3, không khác gì hiện tại là mấy, chẳng có 1 dòng status nào làm em trong tôi lại càng thêm bí hiểm. Em cũng ít khi cười mặc dù em cười rất tươi, có lẽ em có một gánh nặng nào đó trong lòng nên khó vui vẻ được.

Rồi tôi cũng dò hỏi được em trong một lần nói chuyện, gia đình em bị bà cô họ hàng xa lừa góp vốn làm ăn rồi bỏ trốn, để lại một cục nợ ngân hàng gần 700 triệu, ba mẹ em từ đó chỉ buôn bán nhỏ đủ tiền sinh hoạt, em trai em mới vào học cấp 3, gánh nặng trả nợ đè lên đôi vai bé nhỏ của em, đáng lẽ mấy hôm nay là đến hạn trả mà gia đình chưa xoay tiền đảo nợ được, chắc mẹ sẽ sớm gọi điện thông báo tình hình bên ngân hàng thôi. Tôi nghe em kể mà lòng xót xa, cảm thấy trái tim như bị bóp nghẹt khi thấy em lặng lẽ chấm nước mắt, cuộc đời đúng là nhiều chuyện không ngờ, nhưng rõ ràng đây là một cơ hội với tôi. Em vẫn ngồi im trên ghế, tôi tiến lại, áp bàn tay vào má em, mỉm cười:

– Không sao cả em ạ, xem như anh và em có duyên được quen biết nhau, anh sẽ…

– Reng reng…

Tiếng chuông điện thoại của em cắt ngang cái khung cảnh lãng mạn nhất mà tôi may mắn có được trong suốt 2 tháng bên em vừa qua, em như sực tỉnh, cầm lấy điện thoại và xin phép tôi:

– Mẹ em gọi ạ!

Tôi rụt tay lại, dư âm làn da mềm mại của em làm đê mê, em đứng dậy đi ra góc phòng, nói chuyện điện thoại một cách căng thẳng. Em khóc, đưa tay quệt nước mắt làm lòng tôi xốn xang, hẳn là gia đình em đang gặp nhiều khó khăn, tôi tiến đến muốn hỏi sự tình khi em vừa cúp điện thoại thì em lại gọi tiếp cho 1 ai đó mà tôi nghe rất rõ:

Bình luận

Để lại bình luận