Chương 4

Ở đâu đó trong sự sững sờ của tôi, tôi nghe mẹ nói: “Cảm ơn, con yêu.” Tôi nhanh chóng tái tập trung vào khuôn mặt của mẹ tôi.

“Mẹ biết không, người mẹ có mùi thơm hấp dẫn lắm. Mẹ đang dùng loại nước hoa gì vậy?” Tôi hỏi.

“Ủa sao vậy? Không, mẹ không dùng nước hoa. Thậm chí mẹ còn chưa tắm mà.” Mẹ đáp lại với vẻ mặt có phần khó hiểu.

“Có thật không?” Tôi hỏi. “Con thề luôn là con có thể phát hiện ra điều gì đó rất hay ho đấy.” Tôi vừa nói vừa đưa mặt xuống vùng cổ ngay dưới tai mẹ.

Tôi hít một hơi thật sâu và để cho thứ mùi hấp dẫn của cơ thể mẹ lấp đầy các giác quan của tôi, lạc hồn vào một thế giới của sự hoang dâm. Tôi áp mũi vào cái cổ dốc của mẹ, rúc đầu lên xuống.

“Kìa Tân, con đang làm cái gì vậy?” Mẹ tôi hỏi, với một chút khó chịu trong giọng nói của mình.

Tôi không trả lời, tiếp tục rúc vào cổ mẹ khi hai tay tôi đặt lên hông mẹ. Tôi cảm thấy mọi lý do bay biến hết khi bắt đầu theo dõi mũi mình với những nụ hôn phớt lên xuống cổ của mẹ tôi.

“Tân, dừng lại ngay đi, chuyện này không vui đâu!” Mẹ tôi hét lên, rụt cổ khỏi mặt tôi.

“Ồ… uhh… tất nhiên rồi…” Tôi nói và rời đi một cách miễn cưỡng. “Con… à… tốt hơn là con chuẩn bị vô bệnh viện thăm Loan.”

Tôi cố gắng rời khỏi phòng mà không để lộ sự cương cứng của mình cho mẹ thấy và đi về phòng của mình. Khi vào trong phòng ngủ, tôi nhanh chóng cởi quần, con cặc cứng như đá của tôi co giật và lắc lư. Tôi vào phòng tắm và nhanh chóng bật vòi sen. Khi dưới vòi xịt, tôi đã xoa xà phòng lên con cặc của mình và sục nó thật gấp gáp khi nghĩ đến hình ảnh cơ thể ấm áp, mềm dẻo của mẹ tôi đang áp sát vào tôi. Khi suy nghĩ của tôi chuyển sang cảm giác của đôi môi dày, mềm mại của mẹ trên môi tôi, tôi xuất tinh dữ dội, đầu gối khuỵu xuống khi tinh dịch bay ra khỏi đầu cặc tôi.

Tôi hồi phục trong một thời gian ngắn và ra ngoài, lau khô người và mặc quần áo. Tôi đi ra khỏi nhà và đến bệnh viện. Tôi đã dành cả buổi sáng và đầu giờ chiều với vợ tôi, chủ yếu là xem tivi, cho đến khi tôi không còn cảm giác mông mình trên ghế. Đến lúc này tôi nói với Loan là tôi cần phải đi về và nói lời tạm biệt.

Tôi rời bệnh viện và đến trung tâm thương mại, nơi tôi có rất nhiều cô gái ngắm nhìn. Điều này không giúp ích gì cho tình trạng của tôi. Tôi không thể tin được là tôi đã cố gắng làm chuyện đồi bại với mẹ ruột của mình. Chỉ nghĩ về nó thôi đã khiến tôi rùng mình. Tôi đã dành nhiều thời gian nhất có thể ở trung tâm thương mại trước khi về nhà.

Mẹ tôi đang nấu bữa tối trong bếp. Mẹ ngẩng đầu nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu rồi trở lại với công việc. Tôi nhìn mẹ di chuyển trong bếp, cố gắng đến gần mẹ và áp sát vào người mẹ.

Mẹ dừng lại ở quầy bếp và sau đó tiếp tục làm đồ ăn. Tôi tiến dần về phía mẹ và đứng trước mặt bà.

“Ơ… mẹ ơi… con xin lỗi. Chỉ là con nhớ mẹ thôi…” Tôi nói dối.

Mẹ nhìn tôi một lúc và dường như tan chảy ngay trước mắt tôi.

“Ôi con yêu! Mẹ xin lỗi! Lại đây với mẹ nào, con trai của mẹ!” Mẹ tôi nói, dang rộng vòng tay để yêu cầu được ôm tôi.

Tôi bước vào vòng tay của mẹ tôi và vòng tay qua eo mẹ, say sưa bởi cảm giác thân hình mềm mại của bà đang áp vào tôi trong một vòng tay ôm chặt. Tôi quay hông ra khỏi mẹ để tránh cho mẹ cảm thấy con cặc cứng ngắc của tôi.

“Mẹ cũng nhớ con!” Mẹ thì thầm khi lướt mấy ngón tay qua mái tóc tôi.

Tôi lại vùi mặt vào cổ mẹ, hai lỗ mũi của tôi nở to ra, khoan khoái hít lấy mùi xạ hương gợi tình của cơ thể mẹ.

“Cậu bé tội nghiệp của tôi, giờ đã sắp làm bố rồi.” Mẹ tôi thở dài. “Mẹ ước gì gia đình mình sống gần nhau hơn.”

Bình luận

Để lại bình luận