Chương 9

: Cơn Mưa Tinh Dịch
Bị kích thích bởi lời nói dâm đãng của Kurenai, Morimoto Hiroshi càng trở nên hưng phấn. Cậu nhóc này, rõ ràng là một con quái vật về thể lực. Kurenai cảm thấy cự vật trong miệng mình dường như còn phình to hơn nữa.
Hưng phấn dâng trào, Kurenai quyết định chơi lớn. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bất ngờ nhấn đầu mình xuống, nuốt trọn cây hàng khổng lồ vào tận cổ họng!
“Ọc… Ngô… ngô!”
Nó cắm quá sâu! Cô không thể thở được! Cổ họng cô bị lấp đầy, nước mắt trào ra vì ngạt, nhưng cô nhất quyết không nhả ra.
“A… Kurenai-sensei…!”
Hiroshi, thay vì “chờ”, lại xem đó là một lời mời. Cậu nắm lấy tóc cô, bắt đầu rất động phần hông của mình, giả vờ như đang “kháng cự” nhưng thực chất là đang… thông cổ họng cô!
“Ọc… ọc… ngô…!”
Hai người lúc này đã trần trụi hoàn toàn. Cặp trứng đen thui của cậu nhóc liên tục đập vào cằm và môi của Kurenai, tạo ra những âm thanh “bép bép” dâm mỹ.
Trong lúc giãy dụa và đút vào, tư thế của hai người đã thay đổi. Hiroshi giờ đã ngả lưng ra sàn hành lang, còn Kurenai thì quỳ phía trên, mặt vẫn cắm cúi vào hạ bộ của cậu. Nhưng do sự di chuyển, hai chân của Kurenai đã dạng ra, và cái lỗ thịt màu mỡ, ướt sũng của cô giờ đây đang lơ lửng, nhỏ giọt… ngay trên mặt Morimoto Hiroshi.
Những giọt dâm thủy trong suốt, mang theo mùi hương đàn bà nồng đậm, từ từ chảy xuống, rơi trên cổ, trên cằm của cậu.
“A… A… Kurenai-sensei… Lỗ của cô… đang chảy nước…”
Nghe vậy, Kurenai càng thêm xấu hổ và kích thích. Cô vừa mút cặc cậu, vừa vô thức vặn vẹo cái mông, khiến cho mật huyệt cọ xát vào không khí.
Cảm nhận được Tinh môn của mình sắp mở rộng, Hiroshi gầm lên:
“Lão sư… em… em sắp bắn! Em bắn vào miệng cô!”
“Ọc… ngô…!”
Kurenai cố gắng hết sức để nuốt, để mở rộng cổ họng. Và rồi, một dòng lũ tinh dịch nóng hổi, đậm đặc phun thẳng vào cổ họng cô.
Nó nhiều một cách kinh khủng!
“Ọc… khụ… khụ… Ngô!”
Kurenai cố nuốt, nhưng không thể nuốt hết. Tinh dịch trào ngược ra khỏi khóe miệng cô, chảy xuống cằm, và phun tung tóe… Toàn bộ khuôn mặt xinh đẹp, mái tóc đen óng mượt của cô… tất cả đều bị bao phủ bởi thứ chất lỏng trắng đục, dính nhớp của cậu học trò mười ba tuổi.
Cô ngẩng đầu lên, thở hổn hển, ho sặc sụa, khuôn mặt đỏ bừng vì ngạt thở và xấu hổ.
“Khụ… khụ… Bại hoại… em… em bắn nhiều quá…”
Cô đưa tay lên quẹt mớ tinh dịch dính trên mắt, rồi cô nhìn xuống.
Và cô chết sững.
Con cặc vừa mới bắn ra cả một dòng sông tinh dịch… không hề mềm đi. Nó vẫn sừng sững, dữ tợn, láng bóng dưới ánh trăng, như thể đang thách thức, như thể vừa rồi… chỉ là khởi động.
“A…” Kurenai liếm mớ tinh dịch còn dính trên môi mình, đôi mắt đỏ rực lên vì dục vọng.
“Xem ra…” Cô thì thầm, giọng khàn đặc. “…’tốt nghiệp’ bằng miệng… vẫn chưa đủ với em nhỉ, Hiroshi-kun?”
“A, Kurenai-sensei, chúng ta… ngô…”
“Em vẫn còn muốn… muốn ‘tốt nghiệp’ ở một nơi khác, phải không?” Cô cười. “Lần này… để em nếm thử… tư vị của một nữ nhân thành thục… Phải ghi nhớ thật kỹ bằng cơ thể của mình đấy nhé… Em trai đáng yêu của ta… Không biết… em có thể kiên trì được bao lâu… trong cơ thể của ta đây?”
________________

Bình luận

Để lại bình luận