Chương 10

`Lại một người nữa không hiểu sao mình nóng.` Minh An thầm nghĩ, `Mấy người này lạ thật.`

Huấn luyện viên không biết phải nói gì nữa. Ông ta chỉ có thể thở dài, rồi quay đi, vờ như không nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Ông ta biết, nếu ông ta cố gắng ép buộc Minh An, cô bé có lẽ cũng sẽ không hiểu, và mọi chuyện có thể còn phức tạp hơn.

Minh An tiếp tục chạy, hoàn toàn thoải mái với thân trên trần trụi của mình, để mặc cho những ánh mắt soi mói và những lời xì xào bàn tán xung quanh. Mỗi khi cô bé chạy, cặp vú đồ sộ dưới lớp áo ngực lại nảy lên, tạo ra một cảnh tượng đầy khiêu khích. Mồ hôi không ngừng chảy, làm ướt đẫm làn da và chiếc áo ngực, khiến nó càng thêm bó sát, phơi bày từng đường cong rõ nét.

Trong khi đó, ở phòng tập gym của trường, Vinh, Quang và Hưng đang đổ mồ hôi nhễ nhại. Họ tập luyện điên cuồng, cố gắng xua đi hình ảnh Minh An trần truồng trong tâm trí.

“Khốn kiếp!” Vinh gầm gừ, anh ta đẩy tạ mạnh hơn. “Cái con bé đó! Tao sẽ phát điên mất!”

Quang nhếch mép cười. “Phát điên cũng phải chịu thôi. Ai bảo mày lại ở chung phòng với thủ khoa ngây thơ kia làm gì?”

Hưng thì chỉ thở dài, anh ta nằm trên ghế tập, cố gắng nhấc thanh tạ lên. “Tao đã nói là Tùng không phải dạng người dễ dãi mà. Vậy mà tối qua…”

Quang cười lớn. “Mày không thấy tiếng rên của cô ta sao? Tùng mà không làm gì thì tao chặt đầu!”

Vinh đột nhiên ngừng tập, ngồi dậy. “Các mày có thấy… cô ta cố tình không? Làm gì có ai lại ngây thơ đến mức đó?”

Hưng lắc đầu. “Không. Tao nghĩ là cô ta thật sự ngốc. Mày nhìn điệu bộ của cô ta xem, không hề có chút giả tạo nào cả. Hoàn toàn tự nhiên.”

Quang nói. “Tao nghĩ đây là thử thách. Thử thách cho lũ đàn ông chúng ta. Ai trụ nổi thì trụ, ai không trụ nổi thì cứ đổ gục dưới chân cô ta thôi.”

Ba chàng trai lại nhìn nhau, trong ánh mắt họ đều có sự mệt mỏi, sự khao khát, và cả một chút sợ hãi. Họ biết, cuộc sống ký túc xá của họ sẽ không còn là những ngày bình yên tập gym, chơi game nữa. Nó sẽ là một cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ với bản năng đàn ông của chính họ, và với sự ngây thơ chết người của Minh An.

Buổi chiều, Minh An trở về phòng. Ba chàng trai đang ngồi đọc sách hoặc lướt điện thoại. Minh An bước vào, mồ hôi nhễ nhại sau cả buổi học và tập thể dục. Cô bé cởi giày ra, rồi không chút do dự cởi luôn chiếc áo thể dục đã ướt đẫm mồ hôi. Chiếc áo ngực thể thao vẫn còn trên người, nhưng nó cũng đã ướt sũng.

“Nóng quá! Ướt hết cả người rồi!” Minh An lẩm bẩm, rồi cô bé không chút ngại ngần cởi luôn chiếc áo ngực thể thao, vắt lên thành giường.

Ba chàng trai đang ngồi trong phòng đồng loạt đứng hình. Minh An lại hoàn toàn trần trụi trước mặt họ. Bộ ngực căng tròn, phập phồng, những giọt mồ hôi vẫn còn đọng lại trên làn da mịn màng, lấp lánh dưới ánh đèn.

“Các anh nhìn gì thế?” Minh An hỏi, cô bé vẫn ngây thơ như chưa từng nhận ra điều gì bất thường. “Nóng quá, em đi tắm đây!”

Cô bé lại cầm khăn tắm, bước vào nhà tắm, để lại ba chàng trai đang ngồi chết lặng trong phòng. Tiếng nước chảy lại vang lên.

Hưng là người đầu tiên lên tiếng, giọng anh ta run rẩy. “Cô ta… cô ta lại cởi hết rồi!”

Quang chỉ thở dài một tiếng, anh ta dựa lưng vào tường, cố gắng làm dịu đi ngọn lửa đang cháy trong người. “Tao… tao không biết phải làm gì nữa.”

Vinh thì mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta chưa bao giờ tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ trở nên như thế này. Một cô gái trần trụi, ngây thơ đến mức độ ngu ngốc, lại ở chung phòng với họ.

Tiếng nước vẫn xối xả. Rồi tiếng rên khe khẽ lại vang lên từ bên trong.

Ba chàng trai nhìn nhau, ánh mắt đầy phức tạp.

“Làm sao đây?” Hưng hỏi, gần như khóc.

Quang nhắm mắt lại. “Cứ chờ xem. Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.”

Tiếng cười trong trẻo của Minh An vang lên từ nhà tắm, hòa lẫn với tiếng nước xối. Ba chàng trai chỉ biết nuốt khan, cố gắng chịu đựng những gì đang diễn ra, và tự hỏi, liệu họ có thể sống sót qua những ngày tháng tiếp theo trong căn phòng đặc biệt này hay không.

Tiếng cười trong trẻo của Minh An vẫn lanh lảnh từ phía nhà tắm, hòa cùng tiếng nước xối ào ạt. Ba chàng trai còn lại trong phòng, Vinh, Quang, Hưng, chỉ biết nuốt khan, cố gắng chịu đựng ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt trong lòng. Mỗi âm thanh từ cánh cửa khép hờ đều là một nhát dao cứa vào sự kiềm chế của họ. Tiếng nước xối, tiếng cô bé rên khe khẽ – mỗi tiếng động lại vẽ nên một hình ảnh trần trụi trong tâm trí.

Hưng ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. Anh ta chưa bao giờ cảm thấy bản thân bất lực đến vậy. Cơn ngứa ngáy dưới hạ bộ không ngừng quấy nhiễu, khiến anh ta chỉ muốn lao vào. Quang thì dựa lưng vào tường, khuôn mặt nhợt nhạt, mắt thâm quầng sau một đêm thức trắng. Anh ta nhếch mép cười khẩy, giọng khàn đặc. “Thật là một thử thách khó nhằn. Giống như đặt một miếng thịt ngon vào giữa bầy sói đói vậy.”

Vinh thì mặt cắt không còn giọt máu, anh ta lẩm bẩm, “Sao lại có người ngây thơ đến mức đó? Hay cô ta đang thử lòng chúng ta?” Anh ta không thể tin nổi vào những gì mình vừa chứng kiến, hay những gì Tùng đã làm trong đó.

Tiếng nước dần nhỏ lại, rồi hoàn toàn im bặt. Ba chàng trai nín thở, tai dỏng lên chờ đợi. Không khí trong phòng trở nên căng như dây đàn. Họ đều biết điều gì sắp xảy ra. Minh An sẽ bước ra, trần trụi như một nữ thần, và họ sẽ lại phải đối mặt với chính bản năng nguyên thủy của mình.

Và rồi, cánh cửa phòng tắm khẽ mở. Minh An bước ra, vẫn như thường lệ, không một mảnh vải che thân. Làn da cô bé ửng hồng sau hơi nước ấm, những giọt nước li ti còn đọng lại trên mái tóc đen nhánh, mượt mà, nhỏ giọt xuống bờ vai trần và trượt dài trên bầu ngực căng tròn, trĩu nặng. Cặp vú đồ sộ, đầy đặn cứ nảy nhẹ theo mỗi bước chân, như muốn thoát khỏi lớp da mỏng manh. Vòng eo thon gọn, chiếc rốn nhỏ xinh, và cặp mông đầy đặn, căng tròn rung rinh nhẹ nhàng, khiến ba chàng trai phải nuốt khan liên tục. Dưới lớp lông tơ ẩm ướt, khe rãnh âm đạo vẫn còn ướt át, lấp ló mời gọi dưới ánh đèn.

Bình luận

Để lại bình luận