Chương 21

Trước kia trong mắt con gái bảo bối chỉ có tứ hoàng tử, không phải tứ hoàng tử thì không gả chồng, hiện lại tại chuyển sang một trạng thái cực đoan khác, Nam Dương Hầu sầu muốn chết.
Con cái đúng là của nợ!
“Nếu một năm sau Ôn thế tử chỉ cần đứa bé không cần mẹ của đứa bé, tứ hoàng tử mà nguyện ý cưới ta làm chính thê (vợ cả) thì có khả năng con sẽ suy xét có nên gả cho hắn hay không.” Đường Trừng thình lình bổ sung một câu, đôi mắt tràn đầy vẻ ngạo nghễ.
Nam Dương Hầu; “….”
Ông không còn lời gì để nói nữa cả.
Con gái bảo bối của ông coi chính mình là hàng đắt giá mọi người tranh nhau đoạt, sầu người quá. Hiện tại phong tỏa tin tức còn kịp không?
Tứ lớn nha hoàn; “….” Tiểu thư mắc chứng ảo tưởng, làm sao bây giờ?
Lão lớn phu “…..”
Đường tứ tiểu thư đây là muốn lên trời aa
Những người còn lại thì đều trợn mắt há mồm.
“Con thích là được.” Nam Dương Hầu nghẹn một lúc lâu mới nói ra được một câu.
“Nếu tứ hoàng tử không đồng ý cha sẽ cho con xem mắt những thanh niên tài tuấn khác, đừng lo.”
Mọi người không biết nói gì với cha con nhà này nữa.
Hầu gia bị tiểu thư ảnh hưởng hay gì rồi, rõ ràng đang nói đến hôn sự của tiểu thư và Ôn thế tử mà. Như thế nào lại biến thành tiểu thư xem mắt với thanh niên tài tuấn, rồi còn gả cho tứ hoàng tử, đề tài càng ngày càng xa.
Đường Trừng cười lên sung sướng
“Cha, người thật tốt với con,”
Tào ma ma và Cao ma ma; “….”
Bọn họ không có cảm giác tồn tại gì hay sao, Nam Dương Hầu và tứ tiểu thư như không kiêng nể gì bàn luận thế tử gia nhà bọn họ.
Lúc này, hai gã sai vặt khênh thau tắm vào viện, vì muốn trực tiếp nhìn đến hiệu quả nên Đường Trừng làm người đem thau tắm đặt ở trên đất trông trong hậu viện.
Mấy gã sai vặt có thân hình to lớn đem nước ấm đổ vào trong thau, vì mặt mũi của Nam Dương hầu, người hầu ở trong viện đều lui ra ngoài hết. chỉ còn Đường Trừng, tứ lớn nha hoàn, 2 vị ma ma ,lão lớn phu và vài gã sai vặt bên cạnh Hầu gia.
Thay quần áo xong hầu gia ngồi vào trong thau tắm, căn cứ vào dung lượng nước trong thau Đường Trừng đổ nước thuốc vào mọt chén nhỏ rồi đưa cho gã sai vặt
“Đem chén thuốc này đổ vào thau tắm.”
Gã sai vặt căng da đầu đổ chén thuốc vào thau tắm của Hầu gia.
Lão lớn phu cảm thấy rất hứng thú, đi đến gần thau tắm xem xét.
Một lát sau nước trong thau tắm biến thành màu đen. Trong thau Nam Dương Hầu cảm thấy một trận đau đớn ập đến, không bao lâu trên mặt ông có một lớp mồ hôi, sắc mặt dần dần trắng bệch.
“Giầu gia, ngài không có việc gì chứ?” Gã sai vặt vội vàng xáy quanh
Lão lớn phu vẻ mặt nghiêm cẩn như đang suy nghĩ chuyện gì
“Đây là nước thuốc đang phát hủy tác dụng,”
Đường Trừng được tứ địa nha hoàn hầu hạ, lười biếng nằm dựa vào ghế trường kỷ, ăn điểm tâm, uống nước trái cây vui vẻ vô cùng.
Gió xuân phất vào mặt, ánh mặt trời xuyên qua, thích ý quá đi mất.
“Tiểu thư, ngâm nước cường thân kiện thể này có phải rất khó chịu hay không?” Trân Châu vừa đấm vai vừa hỏi tiểu thư.
“sẽ không khó chịu, rất thoải mái ấy.” Đường Trừng nói.
“nhưng nhìn Hầu Gia cảm giác rất đau đớn.” Trân Châu nhìn Hầu gia ở trong thau tắm cách đó không xa, khuôn mặt nhỏ của cô ấy hơi trắng lên.
“Tiểu thư, nước thuốc này có đúng là không có vấn đề gì không ạ?” Hổ phách biết y thuật vẫn lo lắng hỏi.
“Đương nhiên không có vấn đề, không phải lão lớn phu vừa mới kiểm tra rồi hay sao?”
Đường trừng hừ nhẹ, giương mắt nhìn lại, quả nhiên thấy Hầu gia cha đang thống khổ nhăn mặt lại, cả người cô ngây ngẩn lên. Cô đột nhiên nhớ tới thân thể con người ở cổ lớn kém rất nhiều so với người ở Tinh Tế. phái giảm một nửa lượng nước thuốc so với người Tinh tế.
Mắc một sai lầm khá lớn, Đường Trừng hơi xấu hổ, chột dạ sờ sờ cái mũi
“lần đầu tiên không có kinh nghiệm, tuy nhiên chịu được khổ qua đi mới thành chính quả, tiếp theo ta sẽ không phạm phải sai lầm như vậy nữa.”
Tứ lớn nha hoàn; “…..”
Hai vị ma ma ; “…..”
Đáng thương Hầu gia bị con gái của mình hố, một lần máu chảy đầm đìa nhớ mãi không quên.
Đường tứ tiểu thư quả nhiên là không đáng tin cậy mà.
Lời này truyền đến Nam Dương hâu đang ngâm trong thau tắm ở sân, con gái bảo bối phạm sai lầm, là một người cha yêu chiều con gái cắn răng chịu đựng thôi, chứ biết làm sao bây giờ.

Bình luận

Để lại bình luận